山 shān 门 mén 晚 wǎn 归 guī - - 李 lǐ 弥 mí 逊 xùn
毗 pí 耶 yé 香 xiāng 饭 fàn 壑 hè 源 yuán 春 chūn , , 午 wǔ 枕 zhěn 聊 liáo 分 fēn 百 bǎi 亿 yì 身 shēn 。 。
旋 xuán 落 luò 涧 jiàn 泉 quán 高 gāo 下 xià 语 yǔ , , 自 zì 鸣 míng 山 shān 鸟 niǎo 送 sòng 迎 yíng 人 rén 。 。
云 yún 山 shān 往 wǎng 岁 suì 真 zhēn 成 chéng 癖 pǐ , , 觞 shāng 咏 yǒng 一 yī 时 shí 俱 jù 绝 jué 尘 chén 。 。
已 yǐ 办 bàn 归 guī 途 tú 踏 tà 山 shān 暝 míng , , 试 shì 扪 mén 高 gāo 壁 bì 上 shàng 星 xīng 津 jīn 。 。
山门晚归。宋代。李弥逊。毗耶香饭壑源春,午枕聊分百亿身。 旋落涧泉高下语,自鸣山鸟送迎人。 云山往岁真成癖,觞咏一时俱绝尘。 已办归途踏山暝,试扪高壁上星津。