案 àn 上 shàng 梅 méi - - 李 lǐ 弥 mí 逊 xùn
横 héng 枝 zhī 当 dāng 案 àn 雪 xuě 未 wèi 融 róng , , 夜 yè 窗 chuāng 印 yìn 月 yuè 影 yǐng 若 ruò 空 kōng 。 。
人 rén 怜 lián 太 tài 瘦 shòu 不 bù 奈 nài 冷 lěng , , 自 zì 抱 bào 幽 yōu 独 dú 无 wú 愁 chóu 容 róng 。 。
春 chūn 风 fēng 杂 zá 花 huā 岂 qǐ 不 bù 好 hǎo , , 一 yī 笑 xiào 难 nán 与 yǔ 孤 gū 芳 fāng 同 tóng 。 。
宁 níng 来 lái 作 zuò 伴 bàn 管 guǎn 城 chéng 子 zi , , 静 jìng 炷 zhù 沉 chén 水 shuǐ 听 tīng 号 hào 松 sōng 。 。
案上梅。宋代。李弥逊。横枝当案雪未融,夜窗印月影若空。 人怜太瘦不奈冷,自抱幽独无愁容。 春风杂花岂不好,一笑难与孤芳同。 宁来作伴管城子,静炷沉水听号松。