玉 yù 堂 táng 中 zhōng 赓 gēng 任 rèn 宫 gōng 讲 jiǎng 希 xī 夷 yí 惠 huì 诗 shī 韵 yùn - - 汪 wāng 莘 shēn
宫 gōng 讲 jiǎng 先 xiān 生 shēng 句 jù 子 zi 香 xiāng , , 晦 huì 庵 ān 衣 yī 钵 bō 有 yǒu 馀 yú 芳 fāng 。 。
松 sōng 篁 huáng 性 xìng 本 běn 参 cān 天 tiān 直 zhí , , 杨 yáng 柳 liǔ 情 qíng 仍 réng 庇 bì 地 dì 长 zhǎng 。 。
自 zì 恨 hèn 此 cǐ 身 shēn 真 zhēn 逆 nì 旅 lǚ , , 不 bù 知 zhī 何 hé 日 rì 更 gèng 传 chuán 觞 shāng 。 。
山 shān 人 rén 初 chū 向 xiàng 山 shān 中 zhōng 出 chū , , 还 hái 欲 yù 归 guī 来 lái 水 shuǐ 一 yī 方 fāng 。 。
玉堂中赓任宫讲希夷惠诗韵。宋代。汪莘。宫讲先生句子香,晦庵衣钵有馀芳。 松篁性本参天直,杨柳情仍庇地长。 自恨此身真逆旅,不知何日更传觞。 山人初向山中出,还欲归来水一方。