江 jiāng 上 shàng 送 sòng 客 kè - - 白 bái 居 jū 易 yì
江 jiāng 花 huā 已 yǐ 萎 wēi 绝 jué , , 江 jiāng 草 cǎo 已 yǐ 消 xiāo 歇 xiē 。 。
远 yuǎn 客 kè 何 hé 处 chǔ 归 guī , , 孤 gū 舟 zhōu 今 jīn 日 rì 发 fā 。 。
杜 dù 鹃 juān 声 shēng 似 shì 哭 kū , , 湘 xiāng 竹 zhú 斑 bān 如 rú 血 xuè 。 。
共 gòng 是 shì 多 duō 感 gǎn 人 rén , , 仍 réng 为 wèi 此 cǐ 中 zhōng 别 bié 。 。
江上送客。唐代。白居易。江花已萎绝,江草已消歇。 远客何处归,孤舟今日发。 杜鹃声似哭,湘竹斑如血。 共是多感人,仍为此中别。