答 dá 简 jiǎn 夫 fū - - 孙 sūn 应 yìng 时 shí
不 bù 怪 guài 年 nián 来 lái 万 wàn 事 shì 非 fēi , , 聊 liáo 须 xū 把 bǎ 酒 jiǔ 赋 fù 新 xīn 诗 shī 。 。
乾 qián 坤 kūn 正 zhèng 自 zì 无 wú 今 jīn 昔 xī , , 草 cǎo 木 mù 何 hé 妨 fáng 有 yǒu 变 biàn 衰 shuāi 。 。
白 bái 发 fà 我 wǒ 甘 gān 投 tóu 老 lǎo 去 qù , , 红 hóng 颜 yán 君 jūn 惜 xī 卧 wò 春 chūn 时 shí 。 。
古 gǔ 人 rén 不 bù 朽 xiǔ 终 zhōng 何 hé 事 shì , , 此 cǐ 段 duàn 工 gōng 夫 fū 可 kě 浪 làng 施 shī 。 。
答简夫。宋代。孙应时。不怪年来万事非,聊须把酒赋新诗。 乾坤正自无今昔,草木何妨有变衰。 白发我甘投老去,红颜君惜卧春时。 古人不朽终何事,此段工夫可浪施。