和 hé 简 jiǎn 叔 shū 其 qí 二 èr - - 孙 sūn 应 yìng 时 shí
落 luò 日 rì 衔 xián 山 shān 山 shān 更 gèng 青 qīng , , 闲 xián 云 yún 敛 liǎn 尽 jǐn 绿 lǜ 烟 yān 横 héng 。 。
危 wēi 亭 tíng 独 dú 倚 yǐ 阑 lán 干 gān 遍 biàn , , 又 yòu 听 tīng 疏 shū 钟 zhōng 第 dì 一 yī 声 shēng 。 。
和简叔 其二。宋代。孙应时。落日衔山山更青,闲云敛尽绿烟横。 危亭独倚阑干遍,又听疏钟第一声。