顺 shùn 风 fēng 至 zhì 采 cǎi 石 shí - - 袁 yuán 说 shuō 友 yǒu
快 kuài 哉 zāi 真 zhēn 得 dé 楚 chǔ 王 wáng 风 fēng , , 钲 zhēng 鼓 gǔ 喧 xuān 江 jiāng 四 sì 面 miàn 雄 xióng 。 。
但 dàn 欲 yù 帆 fān 樯 qiáng 催 cuī 上 shàng 水 shuǐ , , 敢 gǎn 辞 cí 井 jǐng 路 lù 傍 bàng 西 xī 戎 róng 。 。
江 jiāng 空 kōng 岁 suì 晚 wǎn 飞 fēi 烟 yān 外 wài , , 人 rén 静 jìng 霜 shuāng 明 míng 过 guò 浪 làng 中 zhōng 。 。
少 shǎo 泊 pō 山 shān 腰 yāo 羌 qiāng 笛 dí 断 duàn , , 一 yī 樽 zūn 那 nà 肯 kěn 为 wèi 诗 shī 穷 qióng 。 。
顺风至采石。宋代。袁说友。快哉真得楚王风,钲鼓喧江四面雄。 但欲帆樯催上水,敢辞井路傍西戎。 江空岁晚飞烟外,人静霜明过浪中。 少泊山腰羌笛断,一樽那肯为诗穷。