登 dēng 岘 xiàn 山 shān 二 èr 首 shǒu 其 qí 一 yī - - 陈 chén 渊 yuān
五 wǔ 百 bǎi 年 nián 间 jiān 一 yī 梦 mèng 中 zhōng , , 登 dēng 临 lín 回 huí 首 shǒu 兴 xìng 何 hé 穷 qióng 。 。
当 dāng 时 shí 事 shì 业 yè 轩 xuān 天 tiān 起 qǐ , , 此 cǐ 日 rì 风 fēng 流 liú 扫 sǎo 地 dì 空 kōng 。 。
堕 duò 泪 lèi 山 shān 头 tóu 春 chūn 草 cǎo 长 zhǎng , , 沉 chén 碑 bēi 江 jiāng 上 shàng 晚 wǎn 烟 yān 蒙 méng 。 。
故 gù 令 lìng 倦 juàn 客 kè 成 chéng 惆 chóu 怅 chàng , , 目 mù 断 duàn 斜 xié 阳 yáng 不 bù 忍 rěn 东 dōng 。 。
登岘山二首 其一。宋代。陈渊。五百年间一梦中,登临回首兴何穷。 当时事业轩天起,此日风流扫地空。 堕泪山头春草长,沉碑江上晚烟蒙。 故令倦客成惆怅,目断斜阳不忍东。