剡 shàn 民 mín 望 wàng 回 huí 再 zài 回 huí 剡 shàn 宿 sù 陈 chén 公 gōng 岭 lǐng - - 陈 chén 著 zhe
夜 yè 宿 sù 云 yún 闲 xián 第 dì 一 yī 峰 fēng , , 一 yī 鸡 jī 鸣 míng 动 dòng 万 wàn 山 shān 空 kōng 。 。
薄 báo 餐 cān 菜 cài 饭 fàn 留 liú 中 zhōng 火 huǒ , , 牢 láo 著 zhe 芒 máng 鞋 xié 踏 tà 上 shàng 风 fēng 。 。
高 gāo 处 chù 更 gèng 无 wú 尘 chén 隔 gé 碍 ài , , 满 mǎn 空 kōng 惟 wéi 有 yǒu 理 lǐ 玲 líng 珑 lóng 。 。
此 cǐ 时 shí 此 cǐ 意 yì 平 píng 生 shēng 乐 lè , , 山 shān 下 xià 人 rén 谁 shuí 此 cǐ 乐 lè 同 tóng 。 。
剡民望回再回剡宿陈公岭。宋代。陈著。夜宿云闲第一峰,一鸡鸣动万山空。 薄餐菜饭留中火,牢著芒鞋踏上风。 高处更无尘隔碍,满空惟有理玲珑。 此时此意平生乐,山下人谁此乐同。