次 cì 韵 yùn 喻 yù 存 cún 道 dào 二 èr 首 shǒu - - 郭 guō 印 yìn
神 shén 龙 lóng 一 yī 去 qù 渺 miǎo 无 wú 踪 zōng , , 落 luò 日 rì 孤 gū 云 yún 为 wéi 惨 cǎn 容 róng 。 。
溪 xī 绕 rào 练 liàn 光 guāng 秋 qiū 更 gèng 白 bái , , 黛 dài 横 héng 山 shān 色 sè 晚 wǎn 尤 yóu 浓 nóng 。 。
细 xì 看 kàn 风 fēng 物 wù 曾 céng 经 jīng 眼 yǎn , , 深 shēn 达 dá 根 gēn 源 yuán 自 zì 点 diǎn 胸 xiōng 。 。
寄 jì 宿 sù 僧 sēng 寮 liáo 清 qīng 不 bù 寐 mèi , , 一 yī 轮 lún 明 míng 月 yuè 挂 guà 枯 kū 松 sōng 。 。
次韵喻存道二首。宋代。郭印。神龙一去渺无踪,落日孤云为惨容。 溪绕练光秋更白,黛横山色晚尤浓。 细看风物曾经眼,深达根源自点胸。 寄宿僧寮清不寐,一轮明月挂枯松。