宿 sù 清 qīng 晖 huī - - 陈 chén 藻 zǎo
禅 chán 家 jiā 自 zì 古 gǔ 分 fēn 人 rén 境 jìng , , 心 xīn 地 dì 明 míng 时 shí 境 jìng 始 shǐ 明 míng 。 。
榕 róng 樾 yuè 交 jiāo 阴 yīn 墙 qiáng 内 nèi 外 wài , , 卉 huì 花 huā 散 sàn 采 cǎi 路 lù 纵 zòng 横 héng 。 。
筑 zhù 台 tái 勾 gōu 引 yǐn 江 jiāng 山 shān 入 rù , , 凿 záo 沼 zhǎo 因 yīn 缘 yuán 萍 píng 藕 ǒu 清 qīng 。 。
好 hǎo 是 shì 炎 yán 天 tiān 亭 tíng 上 shàng 宿 sù , , 便 biàn 为 wèi 净 jìng 土 tǔ 国 guó 中 zhōng 生 shēng 。 。
宿清晖。宋代。陈藻。禅家自古分人境,心地明时境始明。 榕樾交阴墙内外,卉花散采路纵横。 筑台勾引江山入,凿沼因缘萍藕清。 好是炎天亭上宿,便为净土国中生。