泥 ní 功 gōng - - 杜 dù 甫 fǔ
朝 cháo 行 xíng 青 qīng 泥 ní 上 shàng , , 暮 mù 在 zài 青 qīng 泥 ní 中 zhōng 。 。
泥 ní 泞 nìng 非 fēi 一 yī 时 shí , , 版 bǎn 筑 zhù 劳 láo 人 rén 功 gōng 。 。
不 bù 畏 wèi 道 dào 途 tú 永 yǒng , , 乃 nǎi 将 jiāng 汨 mì 没 méi 同 tóng 。 。
白 bái 马 mǎ 为 wèi 铁 tiě 骊 lí , , 小 xiǎo 儿 ér 成 chéng 老 lǎo 翁 wēng 。 。
哀 āi 猿 yuán 透 tòu 却 què 坠 zhuì , , 死 sǐ 鹿 lù 力 lì 所 suǒ 穷 qióng 。 。
寄 jì 语 yǔ 北 běi 来 lái 人 rén , , 后 hòu 来 lái 莫 mò 匆 cōng 匆 cōng 。 。
泥功。唐代。杜甫。朝行青泥上,暮在青泥中。 泥泞非一时,版筑劳人功。 不畏道途永,乃将汨没同。 白马为铁骊,小儿成老翁。 哀猿透却坠,死鹿力所穷。 寄语北来人,后来莫匆匆。