野 yě 望 wàng 因 yīn 过 guò 常 cháng 少 shǎo 仙 xiān - - 杜 dù 甫 fǔ
野 yě 桥 qiáo 齐 qí 度 dù 马 mǎ , , 秋 qiū 望 wàng 转 zhuàn 悠 yōu 哉 zāi 。 。
竹 zhú 覆 fù 青 qīng 城 chéng 合 hé , , 江 jiāng 从 cóng 灌 guàn 口 kǒu 来 lái 。 。
入 rù 村 cūn 樵 qiáo 径 jìng 引 yǐn , , 尝 cháng 果 guǒ 栗 lì 皱 zhòu 开 kāi 。 。
落 luò 尽 jǐn 高 gāo 天 tiān 日 rì , , 幽 yōu 人 rén 未 wèi 遣 qiǎn 回 huí 。 。
野望因过常少仙。唐代。杜甫。野桥齐度马,秋望转悠哉。 竹覆青城合,江从灌口来。 入村樵径引,尝果栗皱开。 落尽高天日,幽人未遣回。