绯 fēi 桃 táo 花 huā - - 李 lǐ 咸 xián 用 yòng
茫 máng 茫 máng 天 tiān 意 yì 为 wèi 谁 shuí 留 liú , , 深 shēn 染 rǎn 夭 yāo 桃 táo 备 bèi 胜 shèng 游 yóu 。 。
未 wèi 醉 zuì 已 yǐ 知 zhī 醒 xǐng 后 hòu 忆 yì , , 欲 yù 开 kāi 先 xiān 为 wèi 落 luò 时 shí 愁 chóu 。 。
痴 chī 蛾 é 乱 luàn 扑 pū 灯 dēng 难 nán 灭 miè , , 跃 yuè 鲤 lǐ 傍 bàng 惊 jīng 电 diàn 不 bù 收 shōu 。 。
何 hé 事 shì 梨 lí 花 huā 空 kōng 似 sì 雪 xuě , , 也 yě 称 chēng 春 chūn 色 sè 是 shì 悠 yōu 悠 yōu 。 。
绯桃花。唐代。李咸用。茫茫天意为谁留,深染夭桃备胜游。 未醉已知醒后忆,欲开先为落时愁。 痴蛾乱扑灯难灭,跃鲤傍惊电不收。 何事梨花空似雪,也称春色是悠悠。