曾 céng 宏 hóng 甫 fǔ 见 jiàn 过 guò 因 yīn 问 wèn 讯 xùn 鞓 tīng 红 hóng 花 huā 则 zé 云 yún 已 yǐ 落 luò 矣 yǐ 惊 jīng 呼 hū 之 zhī 馀 yú 戏 xì 成 chéng 三 sān 首 shǒu - - 曾 céng 几 jǐ
茶 chá 山 shān 老 lǎo 子 zi 竟 jìng 成 chéng 痴 chī , , 漫 màn 说 shuō 寻 xún 芳 fāng 去 qù 不 bù 迟 chí 。 。
浪 làng 蕊 ruǐ 飘 piāo 残 cán 犹 yóu 自 zì 可 kě , , 名 míng 花 huā 落 luò 尽 jǐn 不 bù 曾 céng 知 zhī 。 。
曾宏甫见过因问讯鞓红花则云已落矣惊呼之馀戏成三首。宋代。曾几。茶山老子竟成痴,漫说寻芳去不迟。 浪蕊飘残犹自可,名花落尽不曾知。