赋 fù 李 lǐ 季 jì 允 yǔn 校 jiào 书 shū 悦 yuè 斋 zhāi - - 项 xiàng 安 ān 世 shì
纷 fēn 华 huá 战 zhàn 罢 bà 凯 kǎi 歌 gē 旋 xuán , , 弦 xián 诵 sòng 声 shēng 中 zhōng 一 yī 莞 guǎn 然 rán 。 。
理 lǐ 义 yì 足 zú 时 shí 心 xīn 有 yǒu 味 wèi , , 友 yǒu 朋 péng 深 shēn 处 chù 泽 zé 无 wú 边 biān 。 。
沂 yí 雩 yú 绿 lǜ 水 shuǐ 春 chūn 风 fēng 里 lǐ , , 江 jiāng 汉 hàn 清 qīng 秋 qiū 皓 hào 日 rì 前 qián 。 。
千 qiān 五 wǔ 百 bǎi 年 nián 时 shí 习 xí 趣 qù , , 祝 zhù 君 jūn 无 wú 倦 juàn 到 dào 华 huá 颠 diān 。 。
赋李季允校书悦斋。宋代。项安世。纷华战罢凯歌旋,弦诵声中一莞然。 理义足时心有味,友朋深处泽无边。 沂雩绿水春风里,江汉清秋皓日前。 千五百年时习趣,祝君无倦到华颠。