题 tí 慧 huì 聚 jù 寺 sì - - 杨 yáng 则 zé 之 zhī
雪 xuě 晴 qíng 山 shān 色 sè 一 yī 重 chóng 重 chóng , , 因 yīn 暇 xiá 寻 xún 幽 yōu 访 fǎng 古 gǔ 踪 zōng 。 。
神 shén 叠 dié 石 shí 基 jī 成 chéng 宝 bǎo 殿 diàn , , 柱 zhù 图 tú 灵 líng 品 pǐn 感 gǎn 真 zhēn 龙 lóng 。 。
僧 sēng 居 jū 渐 jiàn 远 yuǎn 林 lín 间 jiān 地 dì , , 客 kè 枕 zhěn 曾 céng 闻 wén 月 yuè 下 xià 钟 zhōng 。 。
会 huì 得 de 登 dēng 临 lín 便 biàn 无 wú 事 shì , , 门 mén 前 qián 流 liú 水 shuǐ 照 zhào 青 qīng 松 sōng 。 。
题慧聚寺。宋代。杨则之。雪晴山色一重重,因暇寻幽访古踪。 神叠石基成宝殿,柱图灵品感真龙。 僧居渐远林间地,客枕曾闻月下钟。 会得登临便无事,门前流水照青松。