维 wéi 扬 yáng 春 chūn 日 rì 再 zài 遇 yù 孙 sūn 侍 shì 御 yù - - 杜 dù 荀 xún 鹤 hè
本 běn 为 wèi 荣 róng 家 jiā 不 bù 为 wéi 身 shēn , , 读 dú 书 shū 谁 shuí 料 liào 转 zhuǎn 家 jiā 贫 pín 。 。
三 sān 年 nián 行 xíng 却 què 千 qiān 山 shān 路 lù , , 两 liǎng 地 dì 思 sī 归 guī 一 yī 主 zhǔ 人 rén 。 。
络 luò 岸 àn 柳 liǔ 丝 sī 悬 xuán 细 xì 雨 yǔ , , 绣 xiù 田 tián 花 huā 朵 duǒ 弄 nòng 残 cán 春 chūn 。 。
多 duō 情 qíng 御 yù 史 shǐ 应 yīng 嗟 jiē 见 jiàn , , 未 wèi 上 shàng 青 qīng 云 yún 白 bái 发 fà 新 xīn 。 。
维扬春日再遇孙侍御。唐代。杜荀鹤。本为荣家不为身,读书谁料转家贫。 三年行却千山路,两地思归一主人。 络岸柳丝悬细雨,绣田花朵弄残春。 多情御史应嗟见,未上青云白发新。