和 hé 永 yǒng 叔 shū 李 lǐ 太 tài 尉 wèi 饮 yǐn 席 xí 闻 wén 筝 zhēng - - 刘 liú 敞 chǎng
红 hóng 颜 yán 翠 cuì 发 fā 夺 duó 春 chūn 辉 huī , , 繁 fán 手 shǒu 哀 āi 弦 xián 逐 zhú 羽 yǔ 卮 zhī 。 。
正 zhèng 使 shǐ 千 qiān 觞 shāng 无 wú 复 fù 醉 zuì , , 谁 shuí 令 lìng 中 zhōng 曲 qū 不 bù 胜 shèng 悲 bēi 。 。
留 liú 连 lián 起 qǐ 舞 wǔ 惊 jīng 残 cán 夜 yè , , 仿 fǎng 写 xiě 遗 yí 音 yīn 入 rù 怨 yuàn 诗 shī 。 。
我 wǒ 识 shí 东 dōng 山 shān 安 ān 石 shí 意 yì , , 沾 zhān 襟 jīn 应 yīng 自 zì 属 shǔ 桓 huán 伊 yī 。 。
和永叔李太尉饮席闻筝。宋代。刘敞。红颜翠发夺春辉,繁手哀弦逐羽卮。 正使千觞无复醉,谁令中曲不胜悲。 留连起舞惊残夜,仿写遗音入怨诗。 我识东山安石意,沾襟应自属桓伊。