留 liú 别 bié 苏 sū 安 ān 上 shàng - - 刘 liú 攽 bān
高 gāo 閤 gé 横 héng 霄 xiāo 梧 wú 十 shí 寻 xún , , 回 huí 廊 láng 曲 qū 槛 kǎn 昼 zhòu 阴 yīn 阴 yīn 。 。
期 qī 年 nián 不 bù 就 jiù 长 zhǎng 杨 yáng 赋 fù , , 晚 wǎn 岁 suì 空 kōng 为 wèi 梁 liáng 甫 fǔ 吟 yín 。 。
童 tóng 稚 zhì 相 xiāng 亲 qīn 俱 jù 白 bái 发 fà , , 风 fēng 波 bō 失 shī 所 suǒ 更 gèng 情 qíng 深 shēn 。 。
沧 cāng 溟 míng 极 jí 目 mù 云 yún 涛 tāo 壮 zhuàng , , 相 xiāng 见 jiàn 胸 xiōng 中 zhōng 快 kuài 病 bìng 襟 jīn 。 。
留别苏安上。宋代。刘攽。高閤横霄梧十寻,回廊曲槛昼阴阴。 期年不就长杨赋,晚岁空为梁甫吟。 童稚相亲俱白发,风波失所更情深。 沧溟极目云涛壮,相见胸中快病襟。