绍 shào 熙 xī 辛 xīn 亥 hài 六 liù 月 yuè 中 zhōng 伏 fú 日 rì 出 chū 郭 guō 观 guān 稼 jià 小 xiǎo 休 xiū 野 yě 石 shí 读 dú 仲 zhòng 权 quán 正 zhèng 字 zì 壁 bì 间 jiān 所 suǒ 题 tí 诗 shī 因 yīn 次 cì 韵 yùn 其 qí 二 èr - - 滕 téng 瑱 zhèn
身 shēn 傍 bàng 蓬 péng 莱 lái 近 jìn 紫 zǐ 清 qīng , , 巧 qiǎo 言 yán 一 yī 出 chū 忽 hū 如 rú 笙 shēng 。 。
只 zhǐ 今 jīn 家 jiā 食 shí 应 yīng 无 wú 恙 yàng , , 书 shū 倩 qiàn 衡 héng 阳 yáng 雁 yàn 寄 jì 声 shēng 。 。
绍熙辛亥六月中伏日出郭观稼小休野石读仲权正字壁间所题诗因次韵 其二。宋代。滕瑱。身傍蓬莱近紫清,巧言一出忽如笙。 只今家食应无恙,书倩衡阳雁寄声。