宿 sù 草 cǎo 堂 táng 寺 sì - - 薛 xuē 嗣 sì 昌 chāng
驰 chí 车 chē 晚 wǎn 叩 kòu 古 gǔ 禅 chán 林 lín , , 乔 qiáo 木 mù 参 cān 天 tiān 一 yī 径 jìng 深 shēn 。 。
门 mén 外 wài 乱 luàn 山 shān 连 lián 翠 cuì 色 sè , , 竹 zhú 间 jiān 流 liú 水 shuǐ 漱 shù 清 qīng 音 yīn 。 。
幽 yōu 怀 huái 暂 zàn 喜 xǐ 来 lái 栖 qī 处 chù , , 高 gāo 士 shì 遗 yí 踪 zōng 悉 xī 访 fǎng 寻 xún 。 。
谁 shuí 会 huì 宗 zōng 风 fēng 当 dāng 日 rì 意 yì , , 庭 tíng 前 qián 苍 cāng 桧 guì 尚 shàng 青 qīng 阴 yīn 。 。
宿草堂寺。宋代。薛嗣昌。驰车晚叩古禅林,乔木参天一径深。 门外乱山连翠色,竹间流水漱清音。 幽怀暂喜来栖处,高士遗踪悉访寻。 谁会宗风当日意,庭前苍桧尚青阴。