听 tīng 宇 yǔ 昭 zhāo 师 shī 琴 qín - - 释 shì 行 xíng 肇 zhào
遥 yáo 空 kōng 雨 yǔ 初 chū 霁 jì , , 深 shēn 径 jìng 蝉 chán 未 wèi 鸣 míng 。 。
忽 hū 品 pǐn 文 wén 王 wáng 弦 xián , , 若 ruò 听 tīng 宣 xuān 尼 ní 声 shēng 。 。
月 yuè 色 sè 半 bàn 峰 fēng 出 chū , , 秋 qiū 光 guāng 四 sì 檐 yán 清 qīng 。 。
韵 yùn 断 duàn 意 yì 转 zhuǎn 冥 míng , , 尘 chén 心 xīn 若 ruò 为 wéi 情 qíng 。 。
听宇昭师琴。宋代。释行肇。遥空雨初霁,深径蝉未鸣。 忽品文王弦,若听宣尼声。 月色半峰出,秋光四檐清。 韵断意转冥,尘心若为情。