临 lín 川 chuān 道 dào 中 zhōng 怅 chàng 然 rán 有 yǒu 感 gǎn 因 yīn 作 zuò 遣 qiǎn 情 qíng - - 释 shì 绍 shào 嵩 sōng
路 lù 傍 bàng 官 guān 河 hé 一 yí 带 dài 长 cháng , , 风 fēng 帆 fān 沙 shā 鸟 niǎo 认 rèn 微 wēi 茫 máng 。 。
人 rén 生 shēng 行 xíng 乐 lè 知 zhī 能 néng 几 jǐ , , 世 shì 事 shì 多 duō 虞 yú 只 zhǐ 自 zì 伤 shāng 。 。
破 pò 衲 nà 卷 juǎn 云 yún 秋 qiū 漠 mò 漠 mò , , 淡 dàn 烟 yān 斜 xié 日 rì 晚 wǎn 荒 huāng 荒 huāng 。 。
不 bù 堪 kān 吟 yín 罢 bà 东 dōng 回 huí 首 shǒu , , 底 dǐ 处 chǔ 青 qīng 山 shān 是 shì 故 gù 乡 xiāng 。 。
临川道中怅然有感因作遣情。宋代。释绍嵩。路傍官河一带长,风帆沙鸟认微茫。 人生行乐知能几,世事多虞只自伤。 破衲卷云秋漠漠,淡烟斜日晚荒荒。 不堪吟罢东回首,底处青山是故乡。