有 yǒu 怀 huái 山 shān 行 xíng - - 释 shì 宝 bǎo 昙 tán
惯 guàn 识 shí 春 chūn 山 shān 笋 sǔn 蕨 jué 甜 tián , , 祇 qí 今 jīn 病 bìng 枕 zhěn 亦 yì 馋 chán 涎 xián 。 。
杖 zhàng 藜 lí 梦 mèng 入 rù 僧 sēng 窗 chuāng 去 qù , , 饭 fàn 饱 bǎo 茶 chá 香 xiāng 最 zuì 可 kě 怜 lián 。 。
有怀山行。宋代。释宝昙。惯识春山笋蕨甜,祇今病枕亦馋涎。 杖藜梦入僧窗去,饭饱茶香最可怜。