颂 sòng 古 gǔ 六 liù 十 shí 二 èr 首 shǒu 其 qí 九 jiǔ - - 释 shì 清 qīng 远 yuǎn
挂 guà 得 dé 帆 fān 来 lái 遇 yù 便 biàn 风 fēng , , 须 xū 臾 yú 千 qiān 里 lǐ 到 dào 家 jiā 乡 xiāng 。 。
临 lín 门 mén 上 shàng 岸 àn 逢 féng 妻 qī 子 zǐ , , 欢 huān 喜 xǐ 情 qíng 怀 huái 不 bù 可 kě 当 dāng 。 。
颂古六十二首 其九。宋代。释清远。挂得帆来遇便风,须臾千里到家乡。 临门上岸逢妻子,欢喜情怀不可当。