苍 cāng 苔 tái - - 释 shì 居 jū 简 jiǎn
湿 shī 带 dài 秋 qiū 痕 hén 绿 lǜ 可 kě 庭 tíng , , 花 huā 阴 yīn 竹 zhú 色 sè 借 jiè 鲜 xiān 明 míng 。 。
簪 zān 抽 chōu 翠 cuì 笋 sǔn 愁 chóu 穿 chuān 破 pò , , 茵 yīn 拓 tà 青 qīng 丝 sī 喜 xǐ 剪 jiǎn 成 chéng 。 。
户 hù 外 wài 倚 yǐ 筇 qióng 遮 zhē 俗 sú 屦 jù , , 楼 lóu 头 tóu 横 héng 玉 yù 衬 chèn 寒 hán 英 yīng 。 。
平 píng 阳 yáng 不 bù 惜 xī 黄 huáng 金 jīn 埒 liè , , 稠 chóu 叠 dié 蒙 méng 茸 róng 四 sì 畔 pàn 生 shēng 。 。
苍苔。宋代。释居简。湿带秋痕绿可庭,花阴竹色借鲜明。 簪抽翠笋愁穿破,茵拓青丝喜剪成。 户外倚筇遮俗屦,楼头横玉衬寒英。 平阳不惜黄金埒,稠叠蒙茸四畔生。