春 chūn 题 tí 龙 lóng 门 mén 香 xiāng 山 shān 寺 sì - - 武 wǔ 元 yuán 衡 héng
众 zhòng 香 xiāng 天 tiān 上 shàng 梵 fàn 仙 xiān 宫 gōng , , 钟 zhōng 磬 qìng 寥 liáo 寥 liáo 半 bàn 碧 bì 空 kōng 。 。
清 qīng 景 jǐng 乍 zhà 开 kāi 松 sōng 岭 lǐng 月 yuè , , 乱 luàn 流 liú 长 zhǎng 响 xiǎng 石 shí 楼 lóu 风 fēng 。 。
山 shān 河 hé 杳 yǎo 映 yìng 春 chūn 云 yún 外 wài , , 城 chéng 阙 què 参 cēn 差 cī 茂 mào 树 shù 中 zhōng 。 。
欲 yù 尽 jǐn 出 chū 寻 xún 那 nà 可 kě 得 dé , , 三 sān 千 qiān 世 shì 界 jiè 本 běn 无 wú 穷 qióng 。 。
春题龙门香山寺。唐代。武元衡。众香天上梵仙宫,钟磬寥寥半碧空。 清景乍开松岭月,乱流长响石楼风。 山河杳映春云外,城阙参差茂树中。 欲尽出寻那可得,三千世界本无穷。