山 shān 居 jū 诗 shī 其 qí 三 sān 十 shí 九 jiǔ - - 释 shì 延 yán 寿 shòu
景 jǐng 虚 xū 情 qíng 澹 dàn 两 liǎng 何 hé 依 yī , , 抱 bào 一 yī 冥 míng 真 zhēn 绝 jué 万 wàn 机 jī 。 。
松 sōng 韵 yùn 馀 yú 风 fēng 凉 liáng 竹 zhú 户 hù , , 柏 bǎi 摇 yáo 残 cán 露 lù 湿 shī 禅 chán 衣 yī 。 。
岩 yán 灯 dēng 雾 wù 逼 bī 寒 hán 光 guāng 小 xiǎo , , 石 shí 像 xiàng 尘 chén 昏 hūn 古 gǔ 画 huà 微 wēi 。 。
得 dé 趣 qù 了 liǎo 然 rán 无 wú 所 suǒ 虑 lǜ , , 任 rèn 缘 yuán 终 zhōng 日 rì 送 sòng 斜 xié 晖 huī 。 。
山居诗 其三十九。宋代。释延寿。景虚情澹两何依,抱一冥真绝万机。 松韵馀风凉竹户,柏摇残露湿禅衣。 岩灯雾逼寒光小,石像尘昏古画微。 得趣了然无所虑,任缘终日送斜晖。