叔 shū 子 zǐ 病 bìng 起 qǐ 寄 jì 诗 shī 招 zhāo 游 yóu 黄 huáng 山 shān - - 钱 qián 钟 zhōng 书 shū
病 bìng 馀 yú 意 yì 气 qì 尚 shàng 骞 qiān 腾 téng , , 想 xiǎng 见 jiàn 花 huā 间 jiān 着 zhe 语 yǔ 能 néng 。 。
老 lǎo 手 shǒu 诗 shī 中 zhōng 识 shí 途 tú 马 mǎ , , 壮 zhuàng 心 xīn 酒 jiǔ 后 hòu 脱 tuō 韝 gōu 鹰 yīng 。 。
凋 diāo 疏 shū 亲 qīn 故 gù 添 tiān 情 qíng 重 zhòng , , 落 luò 索 suǒ 身 shēn 名 míng 免 miǎn 谤 bàng 增 zēng 。 。
欲 yù 踏 tà 天 tiān 都 dū 酬 chóu 宿 sù 诺 nuò , , 新 xīn 来 lái 筋 jīn 力 lì 恐 kǒng 难 nán 胜 shèng 。 。
叔子病起寄诗招游黄山。现代。钱钟书。 病馀意气尚骞腾,想见花间着语能。 老手诗中识途马,壮心酒后脱韝鹰。 凋疏亲故添情重,落索身名免谤增。 欲踏天都酬宿诺,新来筋力恐难胜。