途 tú 中 zhōng 望 wàng 雨 yǔ 怀 huái 归 guī - - 韦 wéi 庄 zhuāng
满 mǎn 空 kōng 寒 hán 雨 yǔ 漫 màn 霏 fēi 霏 fēi , , 去 qù 路 lù 云 yún 深 shēn 锁 suǒ 翠 cuì 微 wēi 。 。
牧 mù 竖 shù 远 yuǎn 当 dāng 烟 yān 草 cǎo 立 lì , , 饥 jī 禽 qín 闲 xián 傍 bàng 渚 zhǔ 田 tián 飞 fēi 。 。
谁 shuí 家 jiā 树 shù 压 yā 红 hóng 榴 liú 折 zhé , , 几 jǐ 处 chù 篱 lí 悬 xuán 白 bái 菌 jūn 肥 féi 。 。
对 duì 此 cǐ 不 bù 堪 kān 乡 xiāng 外 wài 思 sī , , 荷 hé 蓑 suō 遥 yáo 羡 xiàn 钓 diào 人 rén 归 guī 。 。
途中望雨怀归。唐代。韦庄。满空寒雨漫霏霏,去路云深锁翠微。 牧竖远当烟草立,饥禽闲傍渚田飞。 谁家树压红榴折,几处篱悬白菌肥。 对此不堪乡外思,荷蓑遥羡钓人归。