秋 qiū 日 rì 独 dú 居 jū 兄 xiōng 子 zi 仲 zhòng 韬 tāo 送 sòng 酒 jiǔ 至 zhì - - 叶 yè 太 tài 叔 shū
幽 yōu 栖 qī 地 dì 僻 pì 少 shǎo 人 rén 过 guò , , 唯 wéi 有 yǒu 秋 qiū 光 guāng 满 mǎn 薜 bì 萝 luó 。 。
出 chū 雾 wù 乱 luàn 山 shān 青 qīng 就 jiù 顶 dǐng , , 受 shòu 风 fēng 浅 qiǎn 水 shuǐ 碧 bì 生 shēng 波 bō 。 。
虫 chóng 经 jīng 露 lù 墄 cè 寒 hán 英 yīng 谢 xiè , , 鸟 niǎo 恋 liàn 霜 shuāng 林 lín 落 luò 叶 yè 多 duō 。 。
谁 shuí 破 pò 寂 jì 寥 liáo 心 xīn 更 gèng 远 yuǎn , , 阿 ā 咸 xián 进 jìn 酒 jiǔ 起 qǐ 高 gāo 歌 gē 。 。
秋日独居兄子仲韬送酒至。明代。叶太叔。幽栖地僻少人过,唯有秋光满薜萝。 出雾乱山青就顶,受风浅水碧生波。 虫经露墄寒英谢,鸟恋霜林落叶多。 谁破寂寥心更远,阿咸进酒起高歌。