留 liú 别 bié 复 fù 古 gǔ 谢 xiè 先 xiān 生 shēng - - 李 lǐ 时 shí 勉 miǎn
青 qīng 溪 xī 溪 xī 色 sè 照 zhào 闲 xián 心 xīn , , 古 gǔ 树 shù 犹 yóu 堪 kān 落 luò 夕 xī 阴 yīn 。 。
小 xiǎo 径 jìng 旧 jiù 时 shí 通 tōng 隐 yǐn 处 chǔ , , 清 qīng 风 fēng 长 cháng 日 rì 在 zài 幽 yōu 林 lín 。 。
闲 xián 窗 chuāng 却 què 扫 sǎo 逢 féng 人 rén 坐 zuò , , 村 cūn 酒 jiǔ 常 cháng 沽 gū 不 bù 自 zì 斟 zhēn 。 。
杳 yǎo 杳 yǎo 青 qīng 山 shān 成 chéng 别 bié 去 qù , , 重 zhòng 寻 xún 应 yīng 惜 xī 白 bái 云 yún 深 shēn 。 。
留别复古谢先生。明代。李时勉。青溪溪色照闲心,古树犹堪落夕阴。 小径旧时通隐处,清风长日在幽林。 闲窗却扫逢人坐,村酒常沽不自斟。 杳杳青山成别去,重寻应惜白云深。