玉 yù 壶 hú 樵 qiáo 适 shì 自 zì 咏 yǒng - - 李 lǐ 翔 xiáng
率 shuài 性 xìng 樵 qiáo 夫 fū 似 shì 逼 bī 真 zhēn , , 玉 yù 壶 hú 山 shān 远 yuǎn 净 jìng 无 wú 尘 chén 。 。
松 sōng 枝 zhī 攀 pān 折 zhé 忧 yōu 妨 fáng 鹤 hè , , 桃 táo 片 piàn 惊 jīng 飞 fēi 怕 pà 惹 rě 人 rén 。 。
遇 yù 药 yào 身 shēn 轻 qīng 成 chéng 往 wǎng 事 shì , , 观 guān 棋 qí 柯 kē 烂 làn 却 què 何 hé 因 yīn 。 。
非 fēi 仙 xiān 非 fēi 释 shì 非 fēi 时 shí 样 yàng , , 落 luò 魄 tuò 云 yún 边 biān 一 yī 葛 gé 巾 jīn 。 。
玉壶樵适自咏。明代。李翔。率性樵夫似逼真,玉壶山远净无尘。 松枝攀折忧妨鹤,桃片惊飞怕惹人。 遇药身轻成往事,观棋柯烂却何因。 非仙非释非时样,落魄云边一葛巾。