春 chūn 游 yóu 乾 qián 明 míng 寺 sì - - 周 zhōu 盘 pán
春 chūn 深 shēn 骑 qí 马 mǎ 过 guò 招 zhāo 提 tí , , 碧 bì 草 cǎo 含 hán 烟 yān 翠 cuì 欲 yù 迷 mí 。 。
石 shí 径 jìng 风 fēng 来 lái 花 huā 乱 luàn 落 luò , , 柴 zhài 门 mén 客 kè 至 zhì 鸟 niǎo 争 zhēng 啼 tí 。 。
云 yún 闲 xián 好 hǎo 共 gòng 山 shān 僧 sēng 伴 bàn , , 松 sōng 老 lǎo 偏 piān 宜 yí 野 yě 鹤 hè 栖 qī 。 。
坐 zuò 对 duì 禅 chán 床 chuáng 啜 chuài 清 qīng 茗 míng , , 一 yī 声 shēng 钟 zhōng 磬 qìng 度 dù 窗 chuāng 西 xī 。 。
春游乾明寺。明代。周盘。春深骑马过招提,碧草含烟翠欲迷。 石径风来花乱落,柴门客至鸟争啼。 云闲好共山僧伴,松老偏宜野鹤栖。 坐对禅床啜清茗,一声钟磬度窗西。