澄 chéng 心 xīn 亭 tíng 偶 ǒu 成 chéng - - 林 lín 文 wén 俊 jùn
倦 juàn 来 lái 散 sàn 步 bù 绕 rào 池 chí 行 xíng , , 池 chí 上 shàng 风 fēng 生 shēng 白 bái 苎 zhù 轻 qīng 。 。
春 chūn 雨 yǔ 小 xiǎo 堂 táng 留 liú 燕 yàn 语 yǔ , , 夕 xī 阳 yáng 高 gāo 柳 liǔ 逗 dòu 蝉 chán 声 shēng 。 。
杯 bēi 深 shēn 向 xiàng 客 kè 难 nán 同 tóng 醉 zuì , , 梦 mèng 熟 shú 何 hé 人 rén 却 què 唤 huàn 醒 xǐng 。 。
可 kě 是 shì 闲 xián 官 guān 无 wú 限 xiàn 乐 lè , , 官 guān 坊 fāng 翰 hàn 苑 yuàn 总 zǒng 登 dēng 瀛 yíng 。 。
澄心亭偶成。明代。林文俊。倦来散步绕池行,池上风生白苎轻。 春雨小堂留燕语,夕阳高柳逗蝉声。 杯深向客难同醉,梦熟何人却唤醒。 可是闲官无限乐,官坊翰苑总登瀛。