宿 sù 美 měi 古 gǔ 韶 sháo 方 fāng 丈 zhàng - - 洪 hóng 常 cháng
何 hé 处 chǔ 堪 kān 寻 xún 物 wù 外 wài 交 jiāo , , 罗 luó 云 yún 丈 zhàng 室 shì 绝 jué 纷 fēn 淆 xiáo 。 。
老 lǎo 僧 sēng 扫 sǎo 榻 tà 应 yīng 相 xiāng 候 hòu , , 童 tóng 子 zǐ 开 kāi 门 mén 不 bù 待 dài 敲 qiāo 。 。
花 huā 外 wài 雨 yǔ 腥 xīng 龙 lóng 出 chū 钵 bō , , 松 sōng 间 jiān 云 yún 暖 nuǎn 鹤 hè 归 guī 巢 cháo 。 。
满 mǎn 怀 huái 清 qīng 思 sī 浑 hún 无 wú 寐 mèi , , 卧 wò 看 kàn 流 liú 萤 yíng 度 dù 竹 zhú 梢 shāo 。 。
宿美古韶方丈。明代。洪常。何处堪寻物外交,罗云丈室绝纷淆。 老僧扫榻应相候,童子开门不待敲。 花外雨腥龙出钵,松间云暖鹤归巢。 满怀清思浑无寐,卧看流萤度竹梢。