金 jīn 山 shān 听 tīng 潮 cháo 轩 xuān 次 cì 江 jiāng 阴 yīn 徐 xú 若 ruò 容 róng 韵 yùn - - 莫 mò 止 zhǐ
坐 zuò 来 lái 心 xīn 目 mù 两 liǎng 悠 yōu 悠 yōu , , 佳 jiā 胜 shèng 都 dōu 从 cóng 指 zhǐ 顾 gù 收 shōu 。 。
返 fǎn 照 zhào 倒 dào 穿 chuān 崖 yá 隙 xì 上 shàng , , 轻 qīng 云 yún 时 shí 傍 bàng 席 xí 间 jiān 流 liú 。 。
潮 cháo 当 dāng 险 xiǎn 阻 zǔ 声 shēng 偏 piān 壮 zhuàng , , 客 kè 为 wèi 江 jiāng 山 shān 迹 jī 谩 mán 留 liú 。 。
到 dào 此 cǐ 杳 yǎo 然 rán 尘 chén 土 tǔ 隔 gé , , 却 què 怜 lián 身 shēn 与 yǔ 世 shì 俱 jù 浮 fú 。 。
金山听潮轩次江阴徐若容韵。明代。莫止。坐来心目两悠悠,佳胜都从指顾收。 返照倒穿崖隙上,轻云时傍席间流。 潮当险阻声偏壮,客为江山迹谩留。 到此杳然尘土隔,却怜身与世俱浮。