寄 jì 鄠 hù 杜 dù 李 lǐ 遂 suì 良 liáng 处 chǔ 士 shì - - 高 gāo 骈 pián
小 xiǎo 隐 yǐn 堪 kān 忘 wàng 世 shì 上 shàng 情 qíng , , 可 kě 能 néng 休 xiū 梦 mèng 入 rù 重 zhòng 城 chéng 。 。
池 chí 边 biān 写 xiě 字 zì 师 shī 前 qián 辈 bèi , , 座 zuò 右 yòu 题 tí 铭 míng 律 lǜ 后 hòu 生 shēng 。 。
吟 yín 社 shè 客 kè 归 guī 秦 qín 渡 dù 晚 wǎn , , 醉 zuì 乡 xiāng 渔 yú 去 qù 渼 měi 陂 bēi 晴 qíng 。 。
春 chūn 来 lái 不 bù 得 dé 山 shān 中 zhōng 信 xìn , , 尽 jǐn 日 rì 无 wú 人 rén 傍 bàng 水 shuǐ 行 xíng 。 。
寄鄠杜李遂良处士。唐代。高骈。小隐堪忘世上情,可能休梦入重城。 池边写字师前辈,座右题铭律后生。 吟社客归秦渡晚,醉乡渔去渼陂晴。 春来不得山中信,尽日无人傍水行。