居 jū 画 huà 阁 gé 次 cì 秋 qiū 潭 tán 韵 yùn - - 刘 liú 绳 shéng 之 zhī
卜 bo 筑 zhù 微 wēi 分 fēn 小 xiǎo 径 jìng 阴 yīn , , 山 shān 花 huā 落 luò 果 guǒ 骇 hài 飞 fēi 禽 qín 。 。
曾 céng 闻 wén 野 yě 鹤 hè 如 rú 人 rén 瘦 shòu , , 自 zì 觉 jué 冥 míng 鸿 hóng 得 dé 趣 qù 深 shēn 。 。
一 yī 簇 cù 烟 yān 云 yún 供 gōng 远 yuǎn 眺 tiào , , 数 shù 声 shēng 鸡 jī 犬 quǎn 隔 gé 疏 shū 林 lín 。 。
此 cǐ 地 dì 由 yóu 来 lái 可 kě 乘 chéng 兴 xìng , , 何 hé 时 shí 抛 pāo 卷 juǎn 足 zú 幽 yōu 寻 xún 。 。
居画阁次秋潭韵。明代。刘绳之。卜筑微分小径阴,山花落果骇飞禽。 曾闻野鹤如人瘦,自觉冥鸿得趣深。 一簇烟云供远眺,数声鸡犬隔疏林。 此地由来可乘兴,何时抛卷足幽寻。