春 chūn 光 guāng 好 hǎo · · 其 qí 一 yī 为 wèi 杨 yáng 聪 cōng 父 fù 侍 shì 儿 ér 切 qiè 鲙 kuài 作 zuò - - 张 zhāng 元 yuán 干 gàn
花 huā 恨 hèn 雨 yǔ , , 柳 liǔ 嫌 xián 风 fēng 。 。 客 kè 愁 chóu 浓 nóng 。 。 坐 zuò 久 jiǔ 霜 shuāng 刀 dāo 飞 fēi 碎 suì 雪 xuě , , 一 yī 尊 zūn 同 tóng 。 。
劳 láo 烦 fán 玉 yù 指 zhǐ 春 chūn 葱 cōng 。 。 未 wèi 放 fàng 箸 zhù 、 jīn 金 pán 盘 yǐ 已 kōng 空 gèng 。 。 更 yǔ 与 gè 个 zhōng 中 xún 寻 chǐ 尺 sù 素 liǎng , , 两 qíng 情 tōng 通 。 。
春光好 · 其一为杨聪父侍儿切鲙作。宋代。张元干。花恨雨,柳嫌风。客愁浓。坐久霜刀飞碎雪,一尊同。 劳烦玉指春葱。未放箸、金盘已空。更与个中寻尺素,两情通。