马 mǎ 嵬 wéi 佛 fó 寺 sì - - 温 wēn 庭 tíng 筠 yún
荒 huāng 鸡 jī 夜 yè 唱 chàng 战 zhàn 尘 chén 深 shēn , , 五 wǔ 鼓 gǔ 雕 diāo 舆 yú 过 guò 上 shàng 林 lín 。 。
才 cái 信 xìn 倾 qīng 城 chéng 是 shì 真 zhēn 语 yǔ , , 直 zhí 教 jiào 涂 tú 地 dì 始 shǐ 甘 gān 心 xīn 。 。
两 liǎng 重 chóng 秦 qín 苑 yuàn 成 chéng 千 qiān 里 lǐ , , 一 yī 炷 zhù 胡 hú 香 xiāng 抵 dǐ 万 wàn 金 jīn 。 。
曼 màn 倩 qiàn 死 sǐ 来 lái 无 wú 绝 jué 艺 yì , , 后 hòu 人 rén 谁 shuí 肯 kěn 惜 xī 青 qīng 禽 qín 。 。
马嵬佛寺。唐代。温庭筠。荒鸡夜唱战尘深,五鼓雕舆过上林。 才信倾城是真语,直教涂地始甘心。 两重秦苑成千里,一炷胡香抵万金。 曼倩死来无绝艺,后人谁肯惜青禽。