玉 yù 楼 lóu 春 chūn · · 其 qí 一 yī - - 郭 guō 应 yīng 祥 xiáng
匆 cōng 匆 cōng 相 xiāng 遇 yù 匆 cōng 匆 cōng 去 qù 。 。 恰 qià 似 sì 当 dāng 年 nián 元 yuán 未 wèi 遇 yù 。 。 生 shēng 憎 zēng 黄 huáng 土 tǔ 岭 lǐng 头 tóu 尘 chén , , 强 qiáng 学 xué 章 zhāng 台 tái 街 jiē 里 lǐ 絮 xù 。 。
雨 yǔ 荒 huāng 三 sān 径 jìng 云 yún 迷 mí 路 lù 。 。 总 zǒng 是 shì 离 lí 人 rén 堪 kān 恨 hèn 处 chù 。 。 从 cóng 今 jīn 对 duì 酒 jiǔ 与 yǔ 当 dāng 歌 gē , , 空 kōng 惹 rě 离 lí 情 qíng 千 qiān 万 wàn 绪 xù 。 。
玉楼春 · 其一。宋代。郭应祥。匆匆相遇匆匆去。恰似当年元未遇。生憎黄土岭头尘,强学章台街里絮。 雨荒三径云迷路。总是离人堪恨处。从今对酒与当歌,空惹离情千万绪。