临 lín 江 jiāng 仙 xiān · · 其 qí 一 yī 重 chóng 九 jiǔ - - 谢 xiè 逸 yì
木 mù 落 luò 江 jiāng 寒 hán 秋 qiū 色 sè 晚 wǎn , , 飕 sōu 飕 sōu 吹 chuī 帽 mào 风 fēng 清 qīng 。 。 丹 dān 枫 fēng 楼 lóu 外 wài 捣 dǎo 衣 yī 声 shēng 。 。 登 dēng 高 gāo 怀 huái 远 yuǎn , , 山 shān 影 yǐng 雁 yàn 边 biān 横 héng 。 。
露 lù 染 rǎn 宫 gōng 黄 huáng 庭 tíng 菊 jú 浅 qiǎn , , 茱 zhū 萸 yú 烟 yān 拂 fú 红 hóng 轻 qīng 。 。 尊 zūn 前 qián 谁 shuí 整 zhěng 醉 zuì 冠 guān 倾 qīng 。 。 酒 jiǔ 香 xiāng 薰 xūn 脸 liǎn , , 落 luò 日 rì 断 duàn 霞 xiá 明 míng 。 。
临江仙 · 其一重九。宋代。谢逸。木落江寒秋色晚,飕飕吹帽风清。丹枫楼外捣衣声。登高怀远,山影雁边横。 露染宫黄庭菊浅,茱萸烟拂红轻。尊前谁整醉冠倾。酒香薰脸,落日断霞明。