采 cǎi 桑 sāng 子 zǐ 对 duì 花 huā - - 郭 guō 之 zhī 奇 qí
卷 juàn 帘 lián 独 dú 对 duì 庭 tíng 花 huā 满 mǎn , , 忽 hū 起 qǐ 春 chūn 思 sī 。 。
忽 hū 止 zhǐ 春 chūn 思 sī 。 。
此 cǐ 意 yì 东 dōng 风 fēng 莫 mò 教 jiào 知 zhī 。 。
多 duō 情 qíng 巧 qiǎo 鸟 niǎo 衔 xián 花 huā 去 qù , , 零 líng 落 luò 芳 fāng 枝 zhī 。 。
日 rì 暮 mù 烟 yān 垂 chuí 。 。
正 zhèng 是 shì 愁 chóu 人 rén 叹 tàn 息 xī 时 shí 。 。
采桑子 对花。明代。郭之奇。卷帘独对庭花满,忽起春思。 忽止春思。 此意东风莫教知。 多情巧鸟衔花去,零落芳枝。 日暮烟垂。 正是愁人叹息时。