题 tí 崇 chóng 圣 shèng 寺 sì 简 jiǎn 云 yún 端 duān 僧 sēng 录 lù - - 赵 zhào 嘏 gǔ
暮 mù 尘 chén 飘 piāo 尽 jǐn 客 kè 愁 chóu 长 zhǎng , , 来 lái 扣 kòu 禅 chán 关 guān 月 yuè 满 mǎn 廊 láng 。 。
宋 sòng 玉 yù 逢 féng 秋 qiū 空 kōng 雪 xuě 涕 tì , , 净 jìng 名 míng 无 wú 地 dì 可 kě 容 róng 床 chuáng 。 。
高 gāo 云 yún 覆 fù 槛 kǎn 千 qiān 岩 yán 树 shù , , 疏 shū 磬 qìng 含 hán 风 fēng 一 yī 夜 yè 霜 shuāng 。 。
回 huí 首 shǒu 故 gù 园 yuán 红 hóng 叶 yè 外 wài , , 只 zhǐ 将 jiāng 多 duō 病 bìng 告 gào 医 yī 王 wáng 。 。
题崇圣寺简云端僧录。唐代。赵嘏。暮尘飘尽客愁长,来扣禅关月满廊。 宋玉逢秋空雪涕,净名无地可容床。 高云覆槛千岩树,疏磬含风一夜霜。 回首故园红叶外,只将多病告医王。