咏 yǒng 子 zǐ 规 guī - - 蔡 cài 京 jīng
千 qiān 年 nián 冤 yuān 魄 pò 化 huà 为 wéi 禽 qín , , 永 yǒng 逐 zhú 悲 bēi 风 fēng 叫 jiào 远 yuǎn 林 lín 。 。
愁 chóu 血 xuè 滴 dī 花 huā 春 chūn 艳 yàn 死 sǐ , , 月 yuè 明 míng 飘 piāo 浪 làng 冷 lěng 光 guāng 沈 shěn 。 。
凝 níng 成 chéng 紫 zǐ 塞 sāi 风 fēng 前 qián 泪 lèi , , 惊 jīng 破 pò 红 hóng 楼 lóu 梦 mèng 里 lǐ 心 xīn 。 。
肠 cháng 断 duàn 楚 chǔ 词 cí 归 guī 不 bù 得 dé , , 剑 jiàn 门 mén 迢 tiáo 遰 dì 蜀 shǔ 江 jiāng 深 shēn 。 。
咏子规。唐代。蔡京。千年冤魄化为禽,永逐悲风叫远林。 愁血滴花春艳死,月明飘浪冷光沈。 凝成紫塞风前泪,惊破红楼梦里心。 肠断楚词归不得,剑门迢遰蜀江深。