浣 huàn 溪 xī 纱 shā 倦 juàn 圃 pǔ 山 shān 矾 fán 盛 shèng 开 kāi - - 曹 cáo 溶 róng
飘 piāo 尽 jǐn 红 hóng 英 yīng 陌 mò 上 shàng 尘 chén , , 雕 diāo 阑 lán 重 zhòng 倚 yǐ 玉 yù 腰 yāo 身 shēn , , 仙 xiān 花 huā 唤 huàn 得 dé 小 xiǎo 名 míng 真 zhēn 。 。
腻 nì 粉 fěn 愁 chóu 衔 xián 蜂 fēng 翅 chì 软 ruǎn , , 温 wēn 香 xiāng 旧 jiù 忆 yì 麝 shè 脐 qí 匀 yún , , 春 chūn 归 guī 偏 piān 要 yào 惹 rě 游 yóu 人 rén 。 。
浣溪纱倦圃山矾盛开。清代。曹溶。飘尽红英陌上尘,雕阑重倚玉腰身,仙花唤得小名真。 腻粉愁衔蜂翅软,温香旧忆麝脐匀,春归偏要惹游人。