菩 pú 萨 sà 蛮 mán 其 qí 十 shí 七 qī 春 chūn 暮 mù 有 yǒu 感 gǎn - - 梁 liáng 清 qīng 标 biāo
奈 nài 何 hé 有 yǒu 梦 mèng 频 pín 惊 jīng 醒 xǐng 。 。 落 luò 花 huā 如 rú 雨 yǔ 闲 xián 阶 jiē 冷 lěng 。 。
憔 qiáo 悴 cuì 为 wèi 疼 téng 花 huā 。 。 凭 píng 阑 lán 日 rì 又 yòu 斜 xié 。 。
空 kōng 帘 lián 栖 qī 薄 bó 雾 wù 。 。 仿 fǎng 佛 fú 凝 níng 妆 zhuāng 处 chù 。 。
谁 shuí 料 liào 可 kě 怜 lián 春 chūn 。 。 新 xīn 莺 yīng 唤 huàn 煞 shā 人 rén 。 。
菩萨蛮 其十七 春暮有感。清代。梁清标。奈何有梦频惊醒。落花如雨闲阶冷。 憔悴为疼花。凭阑日又斜。 空帘栖薄雾。仿佛凝妆处。 谁料可怜春。新莺唤煞人。