阮 ruǎn 郎 láng 归 guī · · · · 旅 lǚ 思 sī - - 彭 péng 孙 sūn 遹 yù
院 yuàn 门 mén 花 huā 影 yǐng 锁 suǒ 重 chóng 重 chóng 。 。 行 xíng 云 yún 天 tiān 外 wài 峰 fēng 。 。 梦 mèng 魂 hún 吹 chuī 去 qù 杳 yǎo 无 wú 踪 zōng 。 。 此 cǐ 时 shí 愁 chóu 杀 shā 侬 nóng 。 。
风 fēng 剪 jiǎn 剪 jiǎn , , 月 yuè 胧 lóng 胧 lóng 。 。 春 chūn 霜 shuāng 压 yā 被 bèi 浓 nóng 。 。 万 wàn 千 qiān 心 xīn 事 shì 霎 shà 时 shí 中 zhōng 。 。 狂 kuáng 儿 ér 撼 hàn 晓 xiǎo 钟 zhōng 。 。
阮郎归 · ·旅思。清代。彭孙遹。院门花影锁重重。行云天外峰。梦魂吹去杳无踪。此时愁杀侬。 风剪剪,月胧胧。春霜压被浓。万千心事霎时中。狂儿撼晓钟。